Status

......

Saturday, September 26, 2009

Dấu chấm.

Vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho sự sỉ nhục cả mẹ lẫn con ngày hôm đó !!

Tuesday, September 15, 2009

Lời tạm biệt


Hôm nay , em đã cho mình được khóc một lần nữa. Em khóc không sợ ai thấy, ai nghe. Tất cả những gì đã trải qua như một cuốn phim quay chậm trong đầu em. Em đã để cho cảm xúc của mình sống lại những thời khắc đó. Buồn, tủi, nhục , tuyệt vọng và cô đơn. Em khóc một lần này nữa!

Con người ai cũng có quá khứ. Có quá khứ thì mới có hiện tại và tương lai. Ngày hôm qua thôi, em đã rất ước gì mình đừng có mặt trên cõi đời này.  Em tự hỏi cuộc đời của mình đã có điều gì tốt đẹp đáng để nhớ, để níu bám vào không? Hoặc chí ít là một ký ức lúc còn thơ cũng được! Nhưng em không có gì hết, chẳng có gì!

Nhìn con gái vô tư đáng yêu, em lại khóc....
Em khóc vì lỗi mình quá lớn!

Rồi cũng chính con gái .....Em mong được sống tiếp với một cuộc đời, bắt đầu từ một cuộc đời không quá khứ.

Em đã rất yêu thích blog của mình. Vì nơi đây em có thể tâm sự chân thật nhất nỗi lòng mình. Suốt mấy năm qua nó đã đồng hành cùng hai mẹ con em mỗi ngày, khi vui, khi buồn, khi tuyệt vọng! Thế nhưng....đây có lẽ là lá thư tạm biệt. Em sẽ không update nữa trong thời gian tới. Em đã đi quanh quẩn mãi ở một nơi mà em tự xây lên để giam hãm chính mình.

Có thể một ngày nào đó em sẽ quay lại đây, để lại kể về mình, về con của mình, và cuộc sống xung quanh hai mẹ con. Nhưng đó sẽ là một cuộc đời không hề có quá khứ!

Em cảm ơn tất cả mọi người đã chia sẽ với em trong thời gian qua. Em biết có rất nhiều người âm thầm quan tâm đến cuộc sống đầy biến động của em. Dù thế nào, em cũng cảm ơn sự quan tâm của tất cả.

Chúc mọi người sức khỏe,

Em












Hai mẹ con cứ thế này, vài bộ đồ, rồi ...đi thôi!

Saturday, September 12, 2009

Tình cảm không thể ép buộc!

Hôm nay, chạy trên đường Cộng Hòa, con chỉ mẹ chiếc máy bay đang bay lên trời! Mẹ đã ôm con bật khóc. Mẹ khóc cho mẹ, và khóc cho con! Mẹ đã bao lần tự lừa dối mình rằng ngoài mẹ ra con còn có một người nữa yêu thương con thật lòng! Nhưng 3 năm rồi, biết bao nhiêu lần dù đã thấy rất rõ , hiểu rất rõ, vậy mà mẹ vẫn cố cho qua! Vẫn lại vậy! Mẹ phải chấp nhận sự thật thôi con ạ!

Nhìn đi , nhìn lại, thật đáng xấu hổ khi hầu hết là do mẹ bắt buộc ba con phải có tình thương với con! Giống như đi xin vậy! Phải, mẹ thèm lắm con có nhiều người thân ruột thịt. Nhưng thực tế thì lại chẳng có ai. Chỉ còn một người ! Nhưng  mẹ luôn hụt hẫng vì những gì thấy được, nhận được!

Có thể, ba con không sai khi muốn sống cho bản thân mình mà không cần nghĩ đến cảm nhận của những người khác. Ba con phải có cuộc sống riêng. Mẹ đâu thể ép buộc ba con phải đặt con ưu tiên hàng đầu! Mẹ không thể ép ba con phải yêu thương con giống mẹ!

Nhưng nếu tình thương đó là dư thừa thì có còn cần thiết nữa không? Cùng chăm sóc con là thế nào? Chỉ là mỗi tháng chu cấp 1 triệu , hay một triệu rưỡi à?

Dù con có bệnh cũng chẳng đáng để ba con lỡ mất một chầu nhậu! Đó là lần mà những người khác nói với mẹ. "Nhìn cũng đủ hiểu "nó" chẳng thương bé Ti". Chỉ có mẹ là không dám đối mặt với sự thật đó! Đó là lần con bị sốt cao khi còn ở nhà cô Nga. Mà mỗi lần con sốt là lần mẹ lo sợ. Nhưng mẹ lại không có xe để chở con đi bệnh viện. Mẹ mới gọi ba con để nhờ chở con đi. Ba con lại nói với mẹ là bận đi dạy. Nhưng cũng ngay lúc đó mẹ mới biết chẳng phải ba con đi dạy gì cả. Mà là đi nhậu với đám sinh viên đội Sife! Biết sự thật chán chường lòng mẹ đau xót cho con! Từ đó lòng nhủ lòng, không trông đợi gì trách nhiệm hay tình yêu của ba  con dành cho con nữa! Nhưng , cứ thấy lâu mà ba con không đi gặp con, mẹ lại thấy thương con, rồi lại bỏ qua!

Hôm nay, mẹ đã nhủ thầm có nên cho con nghỉ học để ở nhà chơi với ba con không, vì ba con sắp đi xa nửa năm. Nhưng mẹ không thấy ba con đề nghị chuyện đó! Nên mẹ không cho con nghỉ. Mẹ cũng nói với ba con để chiều mẹ con đón về sớm để hai cha con chơi với nhau trước khi đi . Ba con "ừ".  Mẹ đúng là giống như đi xin tình cảm người cha cho con mình vậy! Vậy mà, ba con lại làm mẹ con ta một phen ngỡ ngàng !! Ba con dắt cô bạn gái đến! Mẹ không nghĩ đó là thời gian ba dành cho con! Cho con hay cho bạn gái? Không sao à? Cùng ngồi chơi à? Mẹ không nghĩ rằng đó là thời gian để chơi kiểu đó!

Có thể ba con và cô bạn gái sẽ hiểu lầm thái độ của mẹ. Nhưng không sao! Như mẹ đã nói thẳng với ba con một lần rồi, ngay hôm sau cái lần mẹ con ta gặp ba con ngủ với bạn gái. Việc ba ngủ với bạn gái thì chẳng có lỗi gì cả vì mẹ với ba đã có cuộc sống riêng. Đó là tự do của mỗi người. Nhưng, Ngày đó là ngày ba hứa dẫn con đi chơi Lễ. Cũng vì lời hứa đó mà ba đã gây cảnh dở khóc dở cười! Mẹ lại ôm con đi về mặc dù con vừa trải qua một quãng đường xa.

Đúng là khi gặp chuyện mới hiểu được. Mẹ cứ luôn nghĩ cho con. Lần này thì thôi. Mẹ thấy không cần thiết nữa con ạ. Từ nay mẹ con mình sẽ không phải gặp ba con nữa! Mẹ không níu kéo một tình cảm cha con tạm bợ kiểu này. Với lại, chính ba con cũng đã tự chọn rồi. Mẹ đã cho ba con nhiều cơ hội sau những lần ba đối xử tệ với con. Một khi mẹ nói điều này với ba con, cũng đồng nghĩa sẽ không còn gặp nhau lần nào nữa. Như đã nói, con nít luôn cảm nhận được người ta có yêu mình thật sự hay không? Mẹ biết con cũng đã quen với việc ba con không có bên cạnh . Giờ mẹ có con, con có mẹ. Mẹ sẽ là chổ dựa duy nhất mà vững chắc nhất của con, và ngược lại, con cũng là chổ dựa tinh thần của mẹ. Trên cuộc sống này hai mẹ con mình luôn có nhau.

Thì thôi con nhé. Dù thương con cách mấy thì mẹ cũng không thể ép buộc ba con phải yêu con , vì tình cảm làm sao ép được. Giờ đây, mẹ thấy nhẹ lòng rồi, vì sẽ không còn chạy theo góp nhặt tình cảm này cho con nữa.

Thursday, September 10, 2009

Bed of Rosses

Trưa nay coi phim này trên HBO, Bed Of Rosses. Một bộ phim tâm lý lãng mạn khá hay, nhưng em coi thì em lại tủi thân mình mà khóc sướt mướt!!

Nhân vật nữ chính trong đó cũng có một tuổi thơ không hoàn hảo. Và nó làm cho cô thấy mình thật khiếm khuyết. Chính vì vậy, cô không tin rằng có ai đó sẽ thật yêu thương và chấp nhận mình! Cô cũng không dám nghĩ đến một tình yêu lãng mạn. Rồi đến khi điều đó xảy ra, cô sợ hãi và thu mình lại!

Mình đã rơi nước mắt khi cô ấy cảm thấy mặc cảm bởi không thể trả lời  cho người yêu về ngày sinh nhật của mình! Cô không hề biết về ngày sinh nhật thật sự của mình!

Cô cảm thấy thật lạc lõng khi người yêu đưa cô về ra mắt gia đình vào dịp Giáng Sinh. Người yêu cô có một đại gia đình đầm ấm. Anh có một tuổi thơ thú vị bên gia đình để kể cô nghe. Gia đình anh quây quần bên nhau trao quà đêm giáng sinh. Cô ngồi đó...cười, nhưng lại như khóc ! Cô độc! Cô chưa từng trải qua những cảm giác này, cô không hoà nhập được!

Để đến khi ...anh trao cho cô món quà Giáng Sinh. Nhìn chíêc nhẫn cầu hôn của anh....cô bỏ chạy!

Phải, cô đã thấy được sự khác biệt giữa anh và cô! Anh sẽ ra sao? Cô sẽ ra sao? Khi bản thân cô không tự tin và sẳn sàng cho mọi thứ?  Anh có một gia đình tuyệt vời! Cô thì không có! Để sống với điều đó là một điều khó khăn!

Mình đã từng như thế! Mình hiểu cảm giác đó là như thế nào. Mình đã từng cảm thấy xấu hổ khi không biết nói thế nào với ..về ngày sinh nhật của mình! Mình đã gồng mình dưới sự đầm ấm của gia đình .. ., đã cố hoà nhập...nhưng vẫn lạc lõng! Những lúc như thế mình đã mặc cảm với chính cuộc đời mình! Và đã có lúc mình muốn kéo ....ra khỏi nơi có gia đình ...., chỉ để có thế giới riêng thôi, và cũng chỉ để mình không thấy thua thiệt. Và để được bình đẳng!


Nhưng rồi cô ấy và người yêu cũng đã đến với nhau. Anh ấy chấp nhận sự khiếm khuyết của cô. Thông cảm và chia sẽ đời mình với cô. Và trên hết là cô đã vượt qua được mặc cảm của chính mình.

Hic, Những cảm giác mà cô ấy trải qua, đã làm cho em như đang xem lại chính mình, nỗi mặc cảm của mình! Em đã khóc ...sưng cả mắt! huhu
Em chưa vượt qua được điều này! Ai giúp em với !!

Em gời kèm lời bài hát này!


Bài hát : Bed of Roses
Thể hiện:: (J. Bon Jovi)

Sitting here wasted and wounded
at this old piano
Trying hard to capture
the moment this morning I don't know
'Cause a bottle of vodka
is still lodged in my head
And some blonde gave me nightmares
I think that she's still in my bed
As I dream about movies
they won't make of me when I'm dead

With an ironclad fist I wake up
and French kiss the morning
While some marching band keeps
its own beat in my head
While we're talking
About all of the things that I long to believe
About love and the truth and
what you mean to me
And the truth is baby you're all that I need

I want to lay you down in a bed of roses
For tonight I sleep on a bed of nails
I want to be just as close as the Holy Ghost is
And lay you down on bed of roses

Well I'm so far away
That each step that I take is on my way home
A king's ransom in dimes I'd give each night
Just to see through this payphone
Still I run out of time
Or it's hard to get through
Till the bird on the wire flies me back to you
I just close my eyes and whisper,
baby blind love is true

I want to lay you down in a bed of roses
For tonight I sleep on a bed of nails
I want to be just as close as the Holy Ghost is
And lay you down on the bed of roses

Well this hotel bar's hangover whiskey's gone dry
The barkeeper's wig's crooked and
She's giving me the eye
Well I might have said yeah
But I laughed so hard I think I died
ooh yeah

Now as you close your eyes
Know I'll be thinking about you
While my mistress she calls me
To stand in her spotlight again
Tonight I won't be alone
But you know that don't
Mean I'm not lonely I've got nothing to prove
For it's you that I'd die to defend

I want to lay you down in a bed of roses
For tonight I sleep on a bed of nails
I want to be just as close as the Holy Ghost is
And lay you down

I want to lay you down in a bed of roses
For tonight I sleep on a bed of nails
I want to be just as close as the Holy Ghost is
And lay you down on bed of roses